HOT Sql Lion
Truyện nhà SQL Lion, truyện nào cũng hay!
VĂN ÁN Tại buổi tiệc cuối năm, sếp cho dẹp hết bàn ghế của bộ phận hậu cần, chỉ đặt giữa sân khấu một chiếc bát inox dành cho chó. “Hậu cần là chó giữ cửa của công ty, làm gì có chuyện được ngồi cùng bàn ăn?” Quán quân bán hàng cười hì hì […]
VĂN ÁN Khi tôi dùng điện thoại của chồng để tra cứu tài liệu, màn hình vừa sáng lên thì một thông báo chuyển khoản hiện ra. Ngay giây sau, bạn gái cũ của anh ấy nhắn tin tới. “Tháng này một vạn tệ tiền cấp dưỡng em nhận được rồi, cảm ơn anh Hạo.” […]
Ngày thứ hai sau khi đăng ký kết hôn, mẹ chồng dẫn theo chị chồng xông vào phòng tân hôn của tôi, xé nát bằng tiến sĩ của tôi thành từng mảnh. “Đừng giả vờ nữa! Tôi đã hỏi rõ rồi, trường đó của cô căn bản không có chuyên ngành này, cô chỉ là […]
Quà Tết năm nay công ty phát cho tôi hẳn một thùng cherry 5J. Tôi tiếc không nỡ ăn, vừa tan ca là vội vàng bê thẳng sang nhà bố mẹ. Đẩy cửa bước vào, tôi lại chạm ngay ánh mắt như cười như không của mẹ. “Chu Nghiên, mẹ thấy con cũng khá là […]
Kiếp trước, tôi đi dự đám cưới của chị họ, giành được vài bao lì xì vé số do cô dâu rải xuống, trúng một ngàn vạn. Tôi vui mừng phát điên, nói với mẹ rằng bệnh của ba có cứu rồi, chúng tôi lập tức đến thành phố A làm phẫu thuật cho ông. […]
Sau khi chồng tôi bị táo bón, em chồng đã mạnh tay chi một khoản tiền lớn mua tặng anh ấy một chiếc bồn cầu thông minh có chức năng massage. Thế nhưng tôi luôn có cảm giác… chiếc bồn cầu ấy có ý ác với mình. Mỗi lần tôi lại gần, nó liền phun […]
Vừa làm xong kiểm tra sức khỏe, tôi lướt điện thoại thì bắt gặp một bài đăng cầu cứu: “Nữ sinh đại học mà tôi bao nuôi bị suy thận. Người duy nhất có nguồn thận tương thích với cô ấy lại là vợ tôi. Xin hỏi làm sao để vợ tôi cam tâm tình […]
Mẹ tôi vay một khoản tín dụng đe/ n trị giá năm mươi vạn tệ, quy định rằng đứa con nào có điểm tích lũy thấp nhất trên ứng dụng “Hiếu Lễ ” sẽ phải trả nợ. Mà tôi… vì tăng ca lỡ mất cuộc gọi của bà, lại ăn nói vụng về không biết […]
Sắp đến Tết, tôi vẫn như mọi năm, bỏ hai chai Mao Đài vào hộp quà. Trần Húc vắt chân ngồi lướt điện thoại, mí mắt còn chẳng buồn nhấc lên: “Lại bày vẽ mấy thứ hình thức đó à? Năm nay mua đại một thùng trái cây là được rồi.” Động tác trong tay […]
Ba nói dẫn tôi đi xem hổ, nhưng lại đuổi tôi xuống xe ở khu hổ. Mẹ trong xe giả vờ thét lên, nhưng vẫn luôn giơ điện thoại quay phim. Đám hổ ngáp một cái, chậm rãi bước về phía tôi. “Grào —— hai con người này diễn dở thật!” “Vứt con non ra […]
VĂN ÁN Tết, tôi và chồng về nhà ngoại. Đang nấu nướng trong bếp, mẹ tôi bỗng nói: “Con gái à, người ngoài đều bảo con hiếu thảo, thật ra con cũng tính toán lắm đấy.” Tôi sững người, bà lại nửa đùa nửa thật nói thêm, “Mẹ nói sai à? Còn giả ngốc nữa, […]
VĂN ÁN Vợ cũ của Bùi Dật—người đang mang thai ba tháng—đã trở về nước. Trên xe hoa, anh ta không chút do dự đẩy tôi xuống, thản nhiên như mây gió: “Em tự bắt taxi đến hiện trường hôn lễ đi, Sơ Nhiên lạc đường ở sân bay rồi.” “Đứa bé là của anh. […]
VĂN ÁN Chồng tôi là người chồng công bằng nhất trên đời. Đối với cha mẹ hai bên, anh ấy luôn “cân bằng như một bát nước đầy”. Thuốc lá, rượu, trà — giống hệt nhau. Phong bao lì xì Tết — cũng y như nhau. Ngay cả tiền mừng tuổi cho cháu bên nội […]
VĂN ÁN Con trai cả của tôi kết hôn đã chín năm, năm nào đêm Giao thừa cũng sang nhà bố mẹ vợ để ăn Tết. Tôi và bố nó năm nào cũng ngóng, năm nào cũng giục, đổi lại vĩnh viễn chỉ là: “Mẹ, năm sau nhất định con về.” Năm nay tôi không […]
VĂN ÁN Đêm giao thừa, bạn trai tôi — một thiếu tướng — gọi điện nói muốn kết hôn với tôi. Tôi đang cụng rượu với mấy người mẫu nam thì sững lại, buột miệng: “Anh chẳng phải đã sớm đăng ký kết hôn với vợ liệt sĩ của chiến hữu rồi sao? Sao mà […]
Tôi đi phỏng vấn làm bảo mẫu, mức lương năm bảy trăm nghìn tệ. Nữ chủ nhân rất xinh đẹp, nhưng ánh mắt đầy vẻ tiều tụy. Cô ấy chỉ hỏi đúng một câu: “Mẹ chồng và cả nhà bà ấy hợp sức bắt nạt tôi, cô sẽ làm gì?” Tôi bật cười. Tôi chỉ […]
Chỉ vì tôi từ chối trả 300 nghìn tiền sính lễ cho cháu trai, chị gái lại nộp đơn kiện tôi ra tòa. Ngày ra hầu tòa, chị vừa khóc vừa kể lể: “Để cho em học đại học, chị đã phải đi làm thuê khắp nơi, chịu bao nhiêu ánh mắt khinh thường, còn […]
Ngày tôi lại phát hiện mình mang thai, Chúc Đình Uyên quyết định rửa tay gác bạc, từ nay không còn đánh cược nữa. Tôi mừng đến bật khóc, lấy số tiền chạy taxi suốt một năm dành dụm đưa cho anh ta làm chút việc buôn bán nhỏ. Thấy anh ta làm rơi quên […]
Ba mẹ tôi sau khi sống lại trở về những năm đầu thiên niên kỷ, việc đầu tiên họ làm là vay mượn khắp họ hàng để lên Kinh Châu mua liền ba căn nhà. Việc thứ hai, là bế tôi vừa tròn tháng đặt trước cổng trại trẻ mồ côi, rồi nhận nuôi thần […]
VĂN ÁN Lúc chia cổ tức, tôi nhận được 8.000 tệ. Hai ông sếp chỉ biết họp với làm PPT, mỗi người ôm về 40 triệu. Chủ tịch còn cười nói: “Người trẻ phải biết lắng lại, vội cái gì.” Quay sang liền ép tôi ký hợp đồng bán thân năm năm, bảo là vì […]
VĂN ÁN Đêm Giao thừa, tôi trải qua muôn vàn gian nan mới sinh được con trai. Chồng tôi nói tôi là “đại công thần”, nhất quyết để con trai mang họ tôi. Tôi vừa định gật đầu, trước mắt bỗng nhiên hiện ra mấy dòng “phụ đề”: 【Gã đàn ông này xấu xa hết […]
VĂN ÁN Ăn xong bữa cơm tất niên, cậu con trai bảy tuổi của tôi bỗng nhiên lấy ra một bản tổng kết cuối năm của gia đình… dưới dạng PPT dày tới 65 trang. “Ông nội thích câu cá, cá ông câu được góp thành mười tám món ngon tuyệt, đúng là tay câu […]
VĂN ÁN 312 điểm. Tôi dán mắt vào màn hình điện thoại, lướt xuống một cái rồi lại kéo ngược lên. Ngữ văn 87, Toán 52, Tiếng Anh 73, Khoa học tự nhiên tổng hợp 100. Tôi làm đề “ba năm mô phỏng” suốt ba năm, điểm Toán chưa từng xuống dưới 138. Tôi cứ […]
VĂN ÁN Thiên kim tiểu thư sa sút của giới tư bản Dư Nhận Thu mang thai tám tháng, đêm dậy đi vệ sinh thì trượt chân ngã, băng huyết sinh non. Hàng xóm vội vã gom tiền, khiêng cô lên bệnh viện trong thành phố. Lại đánh điện báo cho thủ trưởng quân khu […]